1/8/11

Em

Xin hãy đến đây tôi kể cho nghe, câu chuyện về một người em gái xinh (mượn lời của LCTL). Em luôn hỏi mọi người em có xinh không, trông em có vẻ bề ngoài không? Sao ai cũng nói em trông xinh. Ừ thì em xinh, em là mùa xuân nhưng sao khắc khoải quá. Em hỏi chị đa đoan là sao, em không hiểu, Bảy nghệ sĩ nói em đa đoan. Mà em đa đoan thật. Em thương yêu hết thảy mọi người, em gom hết vào mình những gì xấu xí, em dành hết tình thương của mọi người đồng thời em lại tránh xa nó. Em sợ. Em sợ mọi người thương em sẽ không thương em nữa, em không chắn chắn vào những thứ quá tốt đẹp quá suông sẻ. Em sợ em sẽ phụ thuộc vào tình thương như em đã từng (khúc này là đoán), em như con chim sợ cành cong. Em mất niềm tin vào những điều tương tự như thế. Em nhìn nhận mọi việc chỉ là tương đối, ừ thì đúng là như vậy đó. Nhưng vẫn có ngoại lệ chứ (exceptional case). Em hãy tin là em xứng đáng với những điều tốt đẹp vì em là em, vì em không là gì như em vẫn thường hay nói. 
Buồn quá viết bậy chơi. Mong mọi người tôi yêu mến, chưa, không, hoặc, sẽ luôn hạnh phúc và biết hài lòng với những gì mình đang có. Cái trân quý nhất trên đời này không phải là cái đã mất đi cũng không phải là những điều không đạt được mà là hạnh phúc mà bạn đang nắm giữ. Trong cuộc đời này gặp gỡ hàng  ngàn hàng vạn loại người. Để yêu một người thì không cần cố gắng chỉ cần có duyên là đủ nhưng để tiếp tục yêu một người thì sẽ cần cố gắng.
Ngủ...