12/23/10

Viết cho 7

Hôm nay đi làm không gặp 7 buồn 5s. Lâu rồi không nói chuyện người lớn với nhau kể cũng buồn. Dạo này thấy 7 vui vẻ, thanh thản làm mình cũng nhẹ lòng đôi chút, hix hơi ganh tị nữa. Mình thích cái chiết lý sống của 7. KỆ. Không phán xét, không ganh ghét, không yêu thương quá nhiều, trải lòng ra để sống sao mà khó quá. Nhiều lúc muốn nghĩ thoáng đi, muôn lướt qua nhưng không làm được. Có cái gì đó luôn chờ sẵn để níu chân, cản bước làm mình phải nhìn lại. Khi muốn quên đi một điều gì đó thì lại luôn có thứ khác gợi nhớ điều muốn quên. Đời lắm lúc thật trớ trêu.

Ờ mà hỏi cái khí không phải chứ cớ làm sao mà con người ta lại thích dày vò nhau như thế nhở? Nói tốt về nhau thì có hại gì đâu tại sao họ lại thích nói về nhau không tốt nhở, con người ta không có ai hoàn toàn tốt và chả có ai xấu hoàn hảo cả thì cớ làm sao lại cứ phải làm khổ nhau vì lời nói thế kia. Con người sinh ra có 2 cái tai để lắng nghe, 2 con mắt để nhìn ngắm (gái đẹp, giai xinh) và 1 cái miệng để nói ít đi. Thế mà cái miệng lại phát huy tác dụng hơn hết thảy các giác quan khác. Thật là buồn cười.

12/11/10

Viết cho tui

Chào Mi,
Thật là một kết thúc buồn cho một mối quan hệ tốt đẹp. Dẫu biết là như thế tại sao mi vẫn buồn nhiều vậy chứ? Người ta nói tình thương yêu tỉ lệ thuận với sự thất vọng khi không nhận được sự hồi đáp xứng đáng. Phải chăng mi yêu thương quá nhiều thế nên bây giờ mới vậy? Quyết định bỏ qua và đi tiếp rồi nhưng sao vẫn thấy không thanh thản vậy Mi? Tha thứ cho người Mi đặt sai lòng tin khó như vậy sao? Mi cần bao nhiêu thời gian để mọi chuyện lại bình thường đây? Mi vẫn biết điểm yếu của bản thân là quá tin người thế nhưng không khắc phục được, là do Mi. Tiên trách kỷ hậu trách nhân. Bản thân Mi chưa xứng đáng để đòi hỏi những điều đại lọai như thế.
Nhân đây xin cảm ơn tất cả mọi người những ai thương mến Mi và gửi lời xin lỗi đến nhưng ai nhỡ bị Mi làm tổn thương (thật tâm không muốn làm ai tổn thương). Vì thế bất kỳ sự tổn thương nào nếu có là do vô tình và ngàn lần không mong muốn.

12/4/10

Buồn vui đây đó


Có bao giờ bạn suy nghĩ lời nói của bạn làm ảnh hưởng đến người khác chưa? Cái cảm giác khi có ai đó nói về mình một cách không trung thực và nói quá đi bản chất của sự việc đã diễn ra nó thật khác lạ. Bềnh bồng như đi giữa một bên là vực thẳm sâu hun hút một bên là vách đá cheo leo và xa kia là người …
Sẽ nhìn thấy gì khi nhìn về phía vực sâu, vách đá và con người?
-       Người đang quay bước ra đi.
-       Đá muôn đời vẫn là đá.
-       Vực sâu có thể thành gì? Biển, núi hay gì khác nếu có biến đổi lớn về địa chất như ở các thời kỳ của kỷ băng hà …có vẻ như là không thể.
Bản chất sự việc thay đổi theo góc nhìn và ý kiến chủ quan của chủ thể nhìn nhận sự việc, tuy nhiên vẫn có sự ảnh hưởng nhất định bởi ý kiến và tâm lý đám đông (tâm lý bầy đàn).
Mình vẫn chưa thật sự như mình đã nghĩ. Haizz thật là zui quá đi! 
Nếu mình có 1 chút vị tha của ... 1 chút vô tâm của ... 1 chút bàng quan của... 1 chút thật thà của... 1 chút hiền lành của... Ước mơ vẫn chỉ là mơ ước bởi thế nên tui muốn thành TÔN NGỘ KHÔNG.

11/18/10

Có thật là .....

Tại sao sống thật lại hay bị ....?
Có phải chuẩn mực đạo đức đã thay đổi ....?
Con người ta không còn tin vào chuyện cổ tích ông bụt bà tiên, cô tấm chị cám...?
Sự cám dỗ làm mờ lương tâm, có gột rửa được.....?
Quá tin người là một cái tội hay là ....?
Sống mà không cần ngoái lại sau lưng ....?
Nói thật cũng gây hại ... ?
.........
Đắt quá một kiếp người.

Linh tinh nhiều kỳ

Kỳ 1 - Tagaytay ký sự
Khởi hành từ Ayala đến được Tagaytay city vào lúc quá nữa trưa. hỏi tới tập 3 mới đến được nơi. Vui. Cười.

Tập 1: Hỏi chú bảo vệ dưới sân ga tàu điện Edsa station, "how can we go to Tagaytay ?". Chú viết cho 1 cái bùa. (bùa này đi về rồi mới hiểu được nội dung, haizz).
Tập 2: Lên bừa xe bus hỏi anh lơ xe khi nào đến nơi cho xuống. Ôi, say xe đúng là cực hình. Hai bé Lộ Y và Xưng nhị thay nhau oái. Mình ngồi bên đọc thần chú :(. Hơn 2 giờ chịu đựng thì cũng đến được Olivaez plaza, điểm đến đầu tiên trong hành trình Tagaytay, Luzon Island.
Tập 3: Vào khách sạn hỏi thăm đường đi, nhờ chị nhân viên lễ tân viết cho 1 cái sớ. Khổ thay là chữ chị quá đẹp nên vừa đọc vừa đoán. Cảm ơn chị ấy xong 3 đứa đi ra đón xe đi People Park. Tập này bị ông tài xế xe Jeapney lừa zui tè. Lên xe hỏi ông có đi People Park không, ông chả buồn trả lời có hay không cứ thế chạy luôn. Đi một hồi mới biết là wrong way, chu choa là khổ nhưng mà zui. Rớt xuống giữa đường đi lòng vòng kiếm khách sạn ngủ lấy lại sức. Hix chắc tại thời tiết mát mẻ nên 3 chị em thăng tới 8h tối luôn. Thế là ngày đầu đến nơi chỉ có ngủ. 
Sáng hôm sau trả phòng đi tiếp hành trình. Kế hoạch là đi Talisay rồi thuê "ghe" ra coi núi lửa nhưng mà đi hoài vẫn không đến được điểm chính. Lòng vòng qua People Park, Group Trip, Tagaytay Market ... rồi về lại điểm đến ban đầu Olivarez Plaz. Ôi chao! Thôi về đi hẹn lần sau. Mệt. Tạm biệt Tagaytay hẹn gặp một ngày gần đây.
Chuyến đi là cả một sự trải nghiệm thú vị của 3 chị em. Hài hước là không biết đường đi vẫn đến được nơi cần đến. đi Tagaytay coi núi lửa gì cũng chộ chỉ cái núi lửa là chưa 0^0. 
 

10/8/10

Một ngày như mọi ngày


Một ngày như mọi ngày. Hôm qua, hôm nay và ngày mai chưa đến nhưng biết nó vẫn thế. Con nhỏ có mái tóc màu xanh lá nói rằng chị viết bờ lốc gì mà buồn quá. Ờ thì đời có gì vui, đứa nào mới sinh ra cũng phải khóc mới sống được. Nó cảm được cuộc đời từ khi mới lọt lòng, nếu không khóc thì toi rồi. Sướng! 
Lại nói về cái thằng nhỏ (nó nhỏ thiệt) "bi" quan nhìn đời qua 2 miểng chai mà vẫn chưa thấy rõ. Loanh quanh luẩn quẩn rồi cũng về với điểm xuất phát, kệ nó đi cứ bước tới đi em. Có hụt chân đi đứng lên bước tiếp.

Tóm lại Life is wonderful?

10/2/10

Gia đình

Như lệ thường mở máy tính online. Hôm nay nhận được tin nhắn offline của bò hỏi "sao mấy hôm nay chị không lên mạng, chị làm ca mấy giờ, có làm buổi đêm không, mama lo cho chị lắm". Nghẹn. Nhớ da diết. Chị không sao mà. Chị cũng online đấy chứ, chỉ sau khi 12 khuya lúc cả nhà đã ngủ.

**Lượm lặt gửi những người tôi yêu, chưa yêu và sẽ yêu "Nếu bỗng dưng em cảm thấy buồn hay nhớ nhà, em có thể nhớ lấy đều này: Gia đinh không nhất thiết phải là nơi có đầy đủ mọi thành viên, gia đình chỉ đơn giản là nơi có những trái tim trú ngự. Có thể em không nhìn thấy nụ cười hiền từ của mẹ, nghe thấy giọng nói ấm áp của ba nhưng trái tim của mọi người luôn hướng về em. Và ở nơi rất đỗi xa xôi này có cả trái tim ấm sực yêu thương của những người bạn đồng hành đáng yêu. Rõ ràng là em không cô độc một chút nào, em luôn có một gia đình ở bên cạnh, dù em có ở bất kỳ đâu!"

10/1/10

Chơi vơi

Gửi thím 7 và những người giống tui
Đi tiếp hay dừng lại - khi mà chúng ta nhận ra có vẻ như mình đang bước những bước không thật với chính bản thân, cảm thấy dẫu có đi đến cuối con đường này thì vẫn không thỏa mãn, cảm thấy ước mơ của mình phải là một bầu trời khác.

Nghe Stranded in the middle of nowhere -  Modern Talking nhá.
http://www.youtube.com/watch?v=sfOX_I0yQgk

lẩu thái và mối tình đầu

Chương trình farewell min min bắt đầu lúc 11:00 PM. Tiễn em lên đường về thăm mẹ iu. Em đi kệ em chứ tụi chị ở lại cứ ăn tự nhiên. Khai vị lẩu thái và kết thúc bằng lẩu thái ^__^. Ngồi lại bên nhau sau 1 ngày làm việc thâm đêm, kể nhau nghe chuyện thời xưa , chọc nhau cười để quên đi sự căng thẳng, để tìm cảm giác thân quen .... hình như là gia đình. 

9/30/10

Đi cày


Người ta ra đồng giữa ngọ mình cũng ra “đồng” giờ ngọ và trở về nhà khi “nắng khuya” đã lên. Kết thúc thêm một ngày thật bình thường. Ngày mai lại thêm 1 ngày nữa có bình thường như hôm qua? Thi thoảng lại buồn không xác định, hỏi ai đó có gì vui không để mượn tạm và ... “niềm vui phải tự tìm lấy chứ ở đâu sẳn có cha”. Ời thì tự tìm chứ sao. Đọc đâu đó thây câu “niềm vui là nỗi buồn lộ chân tướng” vậy khi em cười là đang buồn hay vui hở người. Hix khó hỉu quá. Mất ngủ.