12/23/10

Viết cho 7

Hôm nay đi làm không gặp 7 buồn 5s. Lâu rồi không nói chuyện người lớn với nhau kể cũng buồn. Dạo này thấy 7 vui vẻ, thanh thản làm mình cũng nhẹ lòng đôi chút, hix hơi ganh tị nữa. Mình thích cái chiết lý sống của 7. KỆ. Không phán xét, không ganh ghét, không yêu thương quá nhiều, trải lòng ra để sống sao mà khó quá. Nhiều lúc muốn nghĩ thoáng đi, muôn lướt qua nhưng không làm được. Có cái gì đó luôn chờ sẵn để níu chân, cản bước làm mình phải nhìn lại. Khi muốn quên đi một điều gì đó thì lại luôn có thứ khác gợi nhớ điều muốn quên. Đời lắm lúc thật trớ trêu.

Ờ mà hỏi cái khí không phải chứ cớ làm sao mà con người ta lại thích dày vò nhau như thế nhở? Nói tốt về nhau thì có hại gì đâu tại sao họ lại thích nói về nhau không tốt nhở, con người ta không có ai hoàn toàn tốt và chả có ai xấu hoàn hảo cả thì cớ làm sao lại cứ phải làm khổ nhau vì lời nói thế kia. Con người sinh ra có 2 cái tai để lắng nghe, 2 con mắt để nhìn ngắm (gái đẹp, giai xinh) và 1 cái miệng để nói ít đi. Thế mà cái miệng lại phát huy tác dụng hơn hết thảy các giác quan khác. Thật là buồn cười.

12/11/10

Viết cho tui

Chào Mi,
Thật là một kết thúc buồn cho một mối quan hệ tốt đẹp. Dẫu biết là như thế tại sao mi vẫn buồn nhiều vậy chứ? Người ta nói tình thương yêu tỉ lệ thuận với sự thất vọng khi không nhận được sự hồi đáp xứng đáng. Phải chăng mi yêu thương quá nhiều thế nên bây giờ mới vậy? Quyết định bỏ qua và đi tiếp rồi nhưng sao vẫn thấy không thanh thản vậy Mi? Tha thứ cho người Mi đặt sai lòng tin khó như vậy sao? Mi cần bao nhiêu thời gian để mọi chuyện lại bình thường đây? Mi vẫn biết điểm yếu của bản thân là quá tin người thế nhưng không khắc phục được, là do Mi. Tiên trách kỷ hậu trách nhân. Bản thân Mi chưa xứng đáng để đòi hỏi những điều đại lọai như thế.
Nhân đây xin cảm ơn tất cả mọi người những ai thương mến Mi và gửi lời xin lỗi đến nhưng ai nhỡ bị Mi làm tổn thương (thật tâm không muốn làm ai tổn thương). Vì thế bất kỳ sự tổn thương nào nếu có là do vô tình và ngàn lần không mong muốn.

12/4/10

Buồn vui đây đó


Có bao giờ bạn suy nghĩ lời nói của bạn làm ảnh hưởng đến người khác chưa? Cái cảm giác khi có ai đó nói về mình một cách không trung thực và nói quá đi bản chất của sự việc đã diễn ra nó thật khác lạ. Bềnh bồng như đi giữa một bên là vực thẳm sâu hun hút một bên là vách đá cheo leo và xa kia là người …
Sẽ nhìn thấy gì khi nhìn về phía vực sâu, vách đá và con người?
-       Người đang quay bước ra đi.
-       Đá muôn đời vẫn là đá.
-       Vực sâu có thể thành gì? Biển, núi hay gì khác nếu có biến đổi lớn về địa chất như ở các thời kỳ của kỷ băng hà …có vẻ như là không thể.
Bản chất sự việc thay đổi theo góc nhìn và ý kiến chủ quan của chủ thể nhìn nhận sự việc, tuy nhiên vẫn có sự ảnh hưởng nhất định bởi ý kiến và tâm lý đám đông (tâm lý bầy đàn).
Mình vẫn chưa thật sự như mình đã nghĩ. Haizz thật là zui quá đi! 
Nếu mình có 1 chút vị tha của ... 1 chút vô tâm của ... 1 chút bàng quan của... 1 chút thật thà của... 1 chút hiền lành của... Ước mơ vẫn chỉ là mơ ước bởi thế nên tui muốn thành TÔN NGỘ KHÔNG.