12/23/10

Viết cho 7

Hôm nay đi làm không gặp 7 buồn 5s. Lâu rồi không nói chuyện người lớn với nhau kể cũng buồn. Dạo này thấy 7 vui vẻ, thanh thản làm mình cũng nhẹ lòng đôi chút, hix hơi ganh tị nữa. Mình thích cái chiết lý sống của 7. KỆ. Không phán xét, không ganh ghét, không yêu thương quá nhiều, trải lòng ra để sống sao mà khó quá. Nhiều lúc muốn nghĩ thoáng đi, muôn lướt qua nhưng không làm được. Có cái gì đó luôn chờ sẵn để níu chân, cản bước làm mình phải nhìn lại. Khi muốn quên đi một điều gì đó thì lại luôn có thứ khác gợi nhớ điều muốn quên. Đời lắm lúc thật trớ trêu.

Ờ mà hỏi cái khí không phải chứ cớ làm sao mà con người ta lại thích dày vò nhau như thế nhở? Nói tốt về nhau thì có hại gì đâu tại sao họ lại thích nói về nhau không tốt nhở, con người ta không có ai hoàn toàn tốt và chả có ai xấu hoàn hảo cả thì cớ làm sao lại cứ phải làm khổ nhau vì lời nói thế kia. Con người sinh ra có 2 cái tai để lắng nghe, 2 con mắt để nhìn ngắm (gái đẹp, giai xinh) và 1 cái miệng để nói ít đi. Thế mà cái miệng lại phát huy tác dụng hơn hết thảy các giác quan khác. Thật là buồn cười.

No comments:

Post a Comment