11/15/12

Tam sao

Cố gắng không ghét ai, không thương ai, không đối xử bất công với ai, không ai không muốn nói chuyện. thế nhưng mình đã ngại phải nói chuyện, ngại ngay cả thấy mặt, ngại cả nghe tên chỉ vì mình đã quá tin vào một điều là sự hiểu.

Sự hiểu mỗi người mỗi khác, không ai giống ai và chỉ có duy nhất điểm chung là sự hiểu luôn theo hướng bảo vệ bản thân người hiểu, và mình cũng không ngoại lệ?

Chuyện Lục Vân Tiên ngày xửa ngày xưa ra tay nghĩa hiệp vì Kiều Nguyệt Nga là kiều nữ? Phàm con người làm việc gì cũng ẩn chứa động cơ tích cực/tiêu cực tùy vào cảm quan của người nghe/nhận. Có mấy ai thừa nhận là tui làm cái đó, cái kia vì mục đích xấu?

Mình luôn nghĩ cố gắng vui vẻ, hòa đồng với tất cả, tốt với tất cả, công bằng với tất cả ... để rồi nhận lại nhiều không đếm hết là thất vong, tổn thương, buồn và một ít niềm tin. Một ít này và sự chia sẽ với một ít khác động viên mình rất nhiều tuy nhiên vẫn tự kỉ mấy ngày liền.

Tự an ủi bản thân rằng mọi chuyện sẽ qua rồi người sẽ hiểu. Nhưng dường như không, hiểu có nhưng không hiểu đúng và có lẽ là do mình tạo nên.

Khoảng cách không tự nhiên có mà tự con người đặt tên cho nó và ngày càng đào sâu hơn.

Quyền lợi luôn đi kèm nghĩa vụ, hỏi có mấy ai đòi được thực hiện nghĩa vụ?

Quy định chính để bảo về con người vượt quá giới hạn đặt ra, là vì lợi ích của con người có mấy ai nghĩ về khía cạnh này của quy định và chuẩn mực

Im lặng, im lặng mãi không thực hiện được nên chưa thể tiết kiệm sjc.

1 comment: